Chuyển đến nội dung chính

Trung Niên Trung Quốc Bỏ Phố Lên Núi Chăn Cừu: Khi Tuổi 35 Trở Thành "Hạn Sử Dụng" Của Con Người

Họ từng là kỹ sư, lập trình viên, quản lý cấp trung. Họ từng có văn phòng, có laptop, có mức lương đáng mơ ước. Và rồi, họ 35 tuổi.

"Quy tắc 35 tuổi" – Vết thương không ai muốn nhắc

Nếu bạn từng lướt qua các diễn đàn việc làm tại Trung Quốc, bạn sẽ gặp một cụm từ lạnh người: "35岁危机" – khủng hoảng tuổi 35.

Không phải khủng hoảng tâm lý. Không phải khủng hoảng hôn nhân. Đây là khủng hoảng bị xã hội loại bỏ.

Tại hầu hết các công ty công nghệ, tài chính, và dịch vụ lớn ở Trung Quốc, độ tuổi 35 được ngầm hiểu như một "ngưỡng tuyển dụng tối đa". Hồ sơ nộp vào, nhà tuyển dụng thấy ngày sinh, và tay họ đã nhấn nút xóa trước khi đọc đến dòng kinh nghiệm. Không cần giải thích. Không cần lý do. Chỉ cần: "Chúng tôi tìm kiếm ứng viên năng động, nhiều nhiệt huyết." – câu từ chối lịch sự nhất mà người ta có thể nghĩ ra.

Điều đáng sợ không phải là quy tắc này tồn tại. Điều đáng sợ là nó được chấp nhận như một lẽ hiển nhiên.

Và rồi họ lên núi

Năm 2023-2024, một xu hướng kỳ lạ lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc. Những người đàn ông, phụ nữ trung niên – từng là nhân viên văn phòng, từng đội mũ bảo hiểm trắng trong nhà máy, từng gõ code đến 2 giờ sáng – bắt đầu chia sẻ hình ảnh bản thân trên những triền đồi bao la, xung quanh là bầy cừu trắng muốt. 🐑

Caption của họ không bi thương. Thậm chí có phần... bình yên đến khó hiểu.

"Hôm nay trời đẹp. Cừu ăn no. Tôi cũng ổn."

"Không ai hỏi tôi sinh năm bao nhiêu ở đây cả."

"Bầy cừu không quan tâm tôi bao nhiêu tuổi. Chúng chỉ cần tôi xuất hiện."

Những dòng chữ ngắn ngủi đó chạm vào hàng triệu trái tim người Trung Quốc. Không phải vì chúng hài hước. Mà vì chúng đau đến mức người ta phải cười.

Họ là ai? Những con người đứng sau những bầy cừu

Hãy để tôi kể cho bạn nghe về một vài câu chuyện thật đang lan truyền ở đó. 💬

Trần Minh – 38 tuổi, cựu kỹ sư phần mềm tại Thượng Hải. Mười năm viết code, bảo trì hệ thống cho một công ty thương mại điện tử. Đến năm 36 tuổi, anh bị cắt giảm trong đợt "tái cơ cấu". Sáu tháng gửi hồ sơ, không một lời phản hồi. Cuối cùng anh về quê nội ở Nội Mông, nhận trông nom bầy cừu cho một người họ hàng. Thu nhập không bằng một phần ba trước đây. Nhưng anh nói: "Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi không sợ mỗi buổi sáng thức dậy."

Lý Hoa – 40 tuổi, từng là quản lý tầng trung tại một ngân hàng tư nhân ở Bắc Kinh. Khi công ty sáp nhập, vị trí của cô "không còn cần thiết". Cô thử nộp hồ sơ vào các ngân hàng khác, nhận được câu trả lời quen thuộc: "Chúng tôi đang tìm ứng viên trẻ hơn để phát triển lâu dài." Hôm nay cô nuôi cừu ở Thanh Hải, bán len cừu và làm phô mai artisan. Instagram của cô có 200.000 người theo dõi. Nhiều người trong số đó là những nhân viên văn phòng 30 tuổi đang bắt đầu sợ hãi. 📱

Tại sao lại là chăn cừu? Và không phải là thứ gì khác?

Đây là câu hỏi thú vị nhất trong toàn bộ hiện tượng này. 🤔

Chăn cừu không đơn thuần là một nghề. Nó là một biểu tượng.

Trong văn hóa Trung Quốc – và có lẽ trong tâm thức chung của nhiều người châu Á – việc "trốn lên núi", "về với thiên nhiên" từ lâu đã là ẩn dụ cho sự thoát khỏi áp lực xã hội. Từ thời Đào Uyên Minh bỏ quan về quê trồng cúc, người ta đã hiểu: đôi khi rời đi không phải là thất bại – đó là lựa chọn duy nhất còn lại để giữ lấy phẩm giá.

Nhưng có một lý do thực tế hơn: chăn cừu không đòi hỏi bằng cấp, không hỏi tuổi tác, không cần phỏng vấn.

Bầy cừu cần người dẫn đường. Chúng không cần người dẫn đường đó sinh năm nào.

Ngoài ra, các vùng nông thôn Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng thiếu hụt lao động nông nghiệp nghiêm trọng vì thế hệ trẻ ồ ạt đổ về thành phố. Chính quyền nhiều tỉnh miền Tây và Bắc thậm chí có chính sách trợ cấp và hỗ trợ đất chăn thả cho người về làm nông nghiệp. Một số người trong số này không chỉ sống được – họ đang sống tốt hơn so với những ngày chen chúc ở thành phố. 🌿

Câu chuyện này không chỉ là của Trung Quốc

Bạn đang đọc bài này từ Việt Nam? Từ bất kỳ đâu trong khu vực châu Á? Hãy dừng lại một chút.

Cái "quy tắc 35 tuổi" ở Trung Quốc có bà con rất gần với nhiều thứ chúng ta đang thấy quanh mình. 👁️

Ở Việt Nam, không ít tin tuyển dụng ghi thẳng "ưu tiên dưới 30 tuổi" hay "yêu cầu năng động, trẻ trung". Ở Hàn Quốc, người ta có khái niệm "sampo generation" – thế hệ từ bỏ hẹn hò, kết hôn, và sinh con vì kinh tế quá ngột ngạt. Ở Nhật Bản, làn sóng "quit city life" đang ngày càng lớn với những người bỏ Tokyo về vùng nông thôn nuôi rau, làm thủ công.

Có vẻ như cả một thế hệ người châu Á đang nhận ra rằng: cái thang leo mà họ được bảo phải leo suốt bao năm... đang dựng vào bức tường sai.

Áp lực vô hình đè lên vai người trung niên

Hãy thử nghĩ xem một người 38 tuổi ở Trung Quốc – hay ở Việt Nam, hay bất kỳ đâu – đang gánh những gì trên vai: 💔

🏠 Tiền nhà hoặc tiền thuê nhà – trong bối cảnh bất động sản tăng phi mã suốt thập kỷ qua.

👨‍👩‍👧 Cha mẹ già cần chăm sóc – thế hệ sandwich, vừa lo cho con, vừa lo cho cha mẹ.

🎓 Chi phí giáo dục cho con – ở Trung Quốc, học thêm, trường tốt, thi đầu vào... tốn kém đến mức chóng mặt.

💊 Sức khỏe bắt đầu xuống dốc – nhưng bảo hiểm y tế tư nhân ngày càng đắt hơn.

Và trên tất cả những thứ đó: công việc bỗng dưng không còn nữa. Không phải vì họ làm kém. Không phải vì họ thiếu năng lực. Mà chỉ vì họ... già quá theo tiêu chuẩn của thị trường lao động.

Đó là loại bất công có thể bẻ gãy con người theo những cách mà ta không nhìn thấy từ bên ngoài.

Nhưng trên những triền đồi đó, có điều gì đó đang nảy mầm

Tôi không muốn lãng mạn hóa sự khó khăn. Chăn cừu không dễ. Dậy từ 5 giờ sáng. Nắng, gió, lạnh. Thu nhập bấp bênh theo giá thị trường. Xa gia đình, xa tiện nghi. ❄️

Nhưng có một điều đang xảy ra trên những triền đồi đó mà nhiều bài phân tích kinh tế bỏ qua: người ta đang lấy lại quyền kiểm soát cuộc đời mình.

Khi bạn chăn cừu, không ai đánh giá bạn qua KPI. Không ai tổ chức performance review để quyết định bạn có "đủ tiêu chuẩn" tiếp tục tồn tại trong công ty không. Bạn thức dậy. Bạn ra đồi. Bầy cừu cần bạn. Bạn làm việc. Buổi tối bạn về. Đó là tất cả.

Trong thế giới mà mọi giá trị con người đều được quy đổi thành năng suất và tuổi tác, sự đơn giản đó trở thành một thứ xa xỉ phẩm.

Và có lẽ vì thế, những hình ảnh người trung niên Trung Quốc trên đồi cừu lan truyền chóng mặt – không phải vì chúng lạ lẫm, mà vì chúng chạm vào nỗi khát khao thầm lặng của hàng triệu người đang ngồi trong văn phòng, nhìn màn hình máy tính, và tự hỏi: "Mình đang làm điều này vì ai?" 🌅

Điều gì có thể thay đổi?

Năm 2021, chính phủ Trung Quốc chính thức lên tiếng phê phán "quy tắc 35 tuổi", gọi đây là phân biệt đối xử lao động cần được xóa bỏ. Một số tỉnh ban hành quy định cấm nhà tuyển dụng giới hạn độ tuổi một cách tùy tiện.

Nhưng thực tế, quy định trên giấy và thực hành tuyển dụng vẫn còn khoảng cách rất xa. Văn hóa "trẻ = năng suất = tốt" đã ăn sâu vào tư duy doanh nghiệp suốt nhiều thập kỷ, không thể xóa bỏ bằng vài tờ nghị định.

Thay đổi thật sự – nếu có – sẽ đến từ việc xã hội học cách nhìn nhận lại giá trị của kinh nghiệm, của sự trưởng thành, của những người biết sai lầm và đã vượt qua chúng. Đó là thứ không một nhân viên 22 tuổi nào có thể có, dù họ nhiệt huyết đến mấy.

Lời kết: Cừu không hỏi bạn bao nhiêu tuổi

Tôi nghĩ đến những người đàn ông, phụ nữ đang đứng trên những triền đồi xanh ở Nội Mông, Thanh Hải, Tân Cương – những người từng có tên trong danh sách nhân viên của các tập đoàn lớn, từng có huy hiệu đeo trên ngực, từng được gọi là "nhân tài". 🐑🌾

Họ không thất bại.

Họ đang làm điều mà rất ít người dám làm: từ chối một trò chơi mà luật lệ được viết để họ thua.

Và trong khi đó, bầy cừu của họ đang ăn cỏ, và mặt trời đang mọc trên những ngọn đồi, và có lẽ – chỉ có lẽ thôi – đó là một dạng tự do mà không tờ hợp đồng lao động nào có thể mua được.

Bạn có đang cảm thấy áp lực từ tuổi tác trong sự nghiệp của mình không? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn ở phần bình luận – tôi đọc hết, và tôi nghĩ bạn không đơn độc đâu. 💬✨